Một bộ phim truyền hình hấp dẫn, được ca ngợi là một kiệt tác đích thực, đã chiếm trọn trái tim khán giả, định nghĩa lại bản chất của ‘gia đình’ cho thời đại chúng ta. Trong khi nhiều bộ phim mang đến những cung bậc cảm xúc thăng trầm, tác phẩm đặc biệt này đi sâu hơn rất nhiều. Mỗi lời độc thoại của các nhân vật đều cộng hưởng sâu sắc, để lại một dấu ấn không thể phai mờ. Có lẽ vì là bản gốc nước ngoài, nên cách xây dựng câu chuyện cảm thấy đặc biệt trọn vẹn và lay động lòng người.
Đây không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về bối cảnh xa hoa, đạo diễn xuất sắc hay vẻ đẹp hình ảnh lộng lẫy. Sức mạnh của bộ phim này bắt nguồn từ một cốt lõi sâu sắc hơn nhiều: khả năng khắc họa ‘sự đoàn tụ’ của gia đình một cách đầy ẩn ý, ngay cả khi ‘sự tan rã’ của gia đình dường như phổ biến trong thời đại hiện đại của chúng ta. Cam kết vững chắc này trong việc khám phá những kết nối chân thực chính là điều đã nâng tầm nó thành một kiệt tác thực sự.
Trong một thời đại mà các hộ gia đình độc thân tự hào được công nhận là một cấu trúc gia đình hợp pháp, và thú cưng được chấp nhận như những người bạn đồng hành – thực sự, như một hình thức gia đình khác – thì bức tranh nhân vật của bộ phim này phản ánh một cách tuyệt đẹp toàn bộ quang phổ của mối quan hệ gia đình đương đại.
Trong cốt truyện phong phú của nó, chúng ta gặp gỡ vô số cá nhân lôi cuốn, mỗi người là một sợi chỉ trong tấm vải phức tạp của gia đình hiện đại:
- 💖 Một người cha độc thân bất ngờ đón nhận một đứa trẻ vào cuộc đời mình.
- ✨ Một bác sĩ cô đơn, uy tín trong sự nghiệp, bỗng thấy mình phải lòng người cha độc thân đó.
- 🎶 Một người em trai, mãi mãi vật lộn với tình trạng thất nghiệp và tìm việc, dường như không có định hướng rõ ràng.
- 💎 Một người bạn nữ, bí mật dành tình cảm cho người em trai không định hướng, cuối cùng đã vươn lên trở thành một nhà văn ngôi sao.
- 🏡 Một hình tượng người cha, sau khi mất đi người vợ yêu dấu, tìm thấy tình yêu điện ảnh một lần nữa, chỉ để người bạn đời mới của ông phải đối mặt với căn bệnh Alzheimer.
- 👶 Đứa trẻ (mà về mặt sinh học, thậm chí không phải con ruột của anh ấy), chị gái của người vợ ban đầu, và chồng của cô ấy.
Những cá nhân đan xen này, theo nhiều cách, là những người xa lạ, sống cuộc đời riêng biệt. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc họ tụ họp quanh một bàn ăn duy nhất, chia sẻ tiếng cười và bữa ăn, họ lại trở thành một gia đình một lần nữa. Điều này phản ánh một cách tuyệt đẹp câu thoại mang tính biểu tượng từ một bộ phim có sự tham gia của Jo In-sung: ‘Gia đình là gì? Chúng ta không chỉ là những người cùng ăn sao?’ Một định nghĩa đơn giản nhưng sâu sắc.
Cái Nhìn Sâu Sắc Trong Thời Đại Chia Ly và Phân Tán
Ngay cả về một thứ cơ bản như ngôi nhà, các thành viên gia đình cũng có ý kiến trái chiều. Những giọng nói vang lên: ‘Chỉ vì bố mua nó, nó có phải là của riêng ông ấy không? Còn chúng tôi thì sao, những người đã sống và lớn lên cùng nhau ở đây?’ Và, ‘Chị gái tôi còn chưa đi bao lâu, vậy mà anh ấy đã ở bên người phụ nữ kia…’ Chính ngôi nhà mà họ dự định bán, hoặc có lẽ xóa khỏi ký ức, cuối cùng đã đưa tất cả họ trở lại với nhau, cho phép họ thở lại. Trong một thời đại mà lời khuyên tài chính thường chỉ đạo việc bán nhà hiện có để có ‘khoản đầu tư thông minh hơn’ và nhà cửa đã trở thành tài sản chính thay vì không gian sống, hình ảnh ngôi nhà cũ kỹ, tách biệt với một khu vườn vẫn dai dẳng ám ảnh tâm trí.
Trong thời điểm mà ‘ăn một mình’, ‘uống một mình’ và ‘xem phim một mình’ không còn là điều bất thường, bộ phim này lặng lẽ ủng hộ ‘sự quây quần’, ‘cùng nhau’ và ‘tất cả mọi người’. Nó đã cộng hưởng sâu sắc với tôi trong mỗi tập phim, khiến tôi rơi nước mắt, và cuối cùng đưa tôi rời xa Netflix để xem trực tiếp tập cuối cùng vào tối thứ Sáu.
Chia Sẻ Trái Tim Qua Sự Đồng Cảm, Không Phải Sự Giống Nhau
Tôi muốn đưa ra một sự tương đồng với khái niệm huấn luyện (coaching). Huấn luyện viên thường cố gắng đạt được ‘sự đồng nhất về tư tưởng’ để kết nối với khách hàng của họ. Tuy nhiên, về bản chất là không thể một người cảm nhận chính xác những gì người khác cảm nhận, và khách hàng cũng không thực sự mong muốn điều đó. Điều thực sự quan trọng là ‘sự đồng cảm’, không phải ‘sự thương hại’. Đó là việc có mặt khi cần thiết, giống như một sự hiện diện bất ngờ trở nên quan trọng. Khi huấn luyện viên tiếp cận với sự đồng cảm chân thành, khách hàng cuối cùng sẽ mở lòng, dẫn đến sự hướng dẫn có ý nghĩa.
Tập 12, tập cuối cùng, đã kết thúc, để lại một cảm xúc ngọt ngào nhưng cũng đầy tiếc nuối. Tôi cũng hy vọng sẽ là một sự hiện diện như vậy đối với ai đó trong cuộc đời mình, và với mong ước đó, tôi xin kết thúc suy ngẫm này… (sẽ tiếp tục)
P.S. Cảm giác như một sự tái khám phá thực sự về Seo Hyun-jin, người bắt đầu như một thần tượng và đã vươn lên trở thành một ‘acting-dol’ (thần tượng diễn xuất) được ca ngợi. Mọi biểu cảm và cách truyền tải lời thoại của nữ diễn viên này trong phim đều tuyệt vời. Tôi cũng tò mò về nữ diễn viên đóng vai người mẹ ruột của đứa trẻ – cô ấy gợi tôi nhớ đến một vài diễn viên tài năng khác, và tôi có cảm giác mạnh mẽ rằng cô ấy sẽ được công nhận nhiều hơn với một dự án phù hợp.
Bộ phim này đã diễn đạt một cách xuất sắc bức tranh cảm xúc phức tạp của các gia đình hiện đại, nhắc nhở chúng ta rằng sự kết nối vượt lên trên các định nghĩa truyền thống. Màn trình diễn đầy biến hóa của Seo Hyun-jin thực sự đã khẳng định vị trí của bộ phim này như một trải nghiệm đầy cảm xúc và đáng xem.
Góc Nhìn Biên Tập Viên: Chloe Jung ✨














